“Người hỏi: Tình mình đã xa?
Xa nhau thật rồi. Còn gì luyến tiếc những phút bên nhau giờ là quá khứ mãi mãi phai nhoà! Còn chi đâu nữa hỡi anh…
Tình ấy ngọt ngào đã qua, bao nhiêu mộng đẹp chìm vào dĩ vãng. Em cố quên đi trong tháng ngày buồn. Tìm vui trong thương nhớ, tìm vui trong nước mắt đắng cay.” Giai điệu nhẹ nhàng nhưng đồng cảm sâu sắc với những người đã từng yêu, đã từng được yêu, như tôi và có lẽ… cũng như anh. Tiếng hát trong trẻo cất lên làm dịu đi không khí oi bức sau cơn mưa nắng. Không biết bài hát kia tên gì nhỉ? Chỉ tình cờ nghe được ở Simi, nơi của chúng mình. Lạc nhịp giữa dòng nhạc thị trường, giọng hát trữ tình như quyến luyến tự sự. “Từ đây em xin quên đi, xin mãi quên đi…” Có lẽ vì lời bài hát đồng tâm trạng hay vì giọng hát của người nữ ca sĩ kia quá chân thành! Thôi đành “quên đi” hoặc cất giữ những kỉ niệm dù tươi đẹp dù buồn thương của quá khứ trong tim mình. Cất bước đi tiếp nào, ngày mai sẽ là tương lai mới… cho anh và cả cho tôi!